
Bài giảng của ĐC Khảm CN-III Mùa Vọng
http://www.tgpsaigon.net/audio/20111208/13831CT/phát thanh chân lý á châu
http://www.memaria.org/default.aspx?LangID=38&ArticleID=32120
Chủ Nhật Hồng
Hôm Chúa nhật thứ nhất Mùa Vọng, chúng ta nghe ngôn sứ Isaia cầu khấn
"xin Ngài mau trở lại vì tình thương đối với tôi tớ Ngài...
Phải chi Ngài xé trời mà ngự xuống." Chúa Giêsu khuyên các môn đệ
"Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức." Vào Chúa nhật thứ hai chúng ta
lại nghe thánh Phêrô khuyên: "Nhưng ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm.."
và chúng ta mong đợi trời mới đất mới... Thánh Gioan Tẩy Giả công bố
rằng: "Có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến…” Hai tuần đầu Mùa Vọng chắc
chúng ta trông mong và chờ đợi Thiên Chúa bằng cầu nguyện.
Chúa nhật hôm nay chính là việc đáp lại lời mời gọi đó bằng hành
động. Chúa nhật thứ ba Mùa Vọng hằng năm, còn được gọi là “chủ nhật
hồng.” Biểu tượng của mùa Vọng là mầu tím, mầu của mong nhớ, đợi chờ.
Hôm nay ngọn nến hồng được thắp lên, tượng trưng cho sự vui mừng như
Thánh Phaolô công bố “Anh em hãy vui lên. Tôi nhắc lại, anh em hãy vui
lên vì Chúa đã đến gần.” BĐI Tiên Tri Isaiah cũng tuyên bố: “Tôi mừng
vui hớn hở trong Chúa, và lòng tôi hoan hỉ trong Đấng Cứu Chuộc tôi, vì
Ngài đã mặc cho tôi áo phần rỗi.”
Chẳng còn bao lâu nữa là chúng ta lại mừng lễ Giáng Sinh. Nếu lễ
Giáng Sinh đối với người Kitô Hữu là một ngày lễ mang tính cách tôn giáo
kỷ niệm sinh nhật của Chúa Cứu Thế, Chúa chúng ta chứ không chỉ là một
lễ hội dân gian, thì chúng ta cần phải để ý nhiều hơn về khía cạnh tâm
linh, ngoài những chuẩn bị bên ngoài. Nếu chúng ta dành nhiều thì giờ
cho việc mua sắm, trang hoàng nhà thờ hay nhà tư, tập văn nghệ, thánh
ca, nhạc kịch mà không dành giờ chuẩn bị tâm hồn, thay đổi nếp sống thì
nào có ích gì?
Vấn đề căn bản ở đây không phải là có hay không có niềm tin tôn
giáo, mà là có thực hành niềm tin ấy hay không. Có xà-bông và nước mà
không dùng, thì thân thể đầu tóc vẫn bẩn thỉu. Có đức tin mà không có
hành động tích cực, thì cũng chỉ là đức tin chết. Chúa Giêsu đã xuống
thế làm người để chỉ cho ta con đường chân, thiện, mỹ, dẫn đến bình an
và hoà giải, vui mừng và hy vọng, nhưng nếu ta không nỗ lực thực hành
con đường ấy thì làm sao tâm hồn ta đạt được hoà bình, an lạc. Rốt cuộc
rồi cũng như các đại diện tôn giáo Do Thái xưa kia mà thôi!.
“Vậy ông là ai để chúng tôi trả lời cho những người sai chúng tôi?
Những vị tư tế và Lêvi hỏi Gioan Tẩy Giả. “Tôi là tiền hô cho Chúa như
Tiên Ttri Isaiah đã loan báo” Gioan trả lời. Tin Mừng cũng viết: “Ông
tên là Gioan, được Chúa sai đến để làm chứng nhân về sự sáng, hầu mọi
người nhờ ông mà tin.”
Đức tin không chỉ là một cảm xúc mông lung có tính cách cá nhân,
nhưng chính là một quyết tâm hành động. Hướng tới đời sống thánh thiện,
đến với một đấng thánh: đó là Chúa Giêsu Ki tô. Vì thế, Mùa Vọng chính
là dành cho Chúa Kitô cơ hội để Ngài thanh tẩy tâm hồn, thay đổi con
người, nhất là để Người biến những tâm tình và ước muốn của chúng ta nên
giống những tâm tình và ước muốn của Ngài.
Mùa Vọng mời gọi ta sống đạo năng động, ra sức đẩy lùi mọi biểu hiện
tiêu cực, tầm thường, máy móc, vụ lợi, duy hình thức. Chính trong khía
cạnh tích cực đó mà chúng ta cần ý thức rằng Mùa Vọng nầy, mỗi lời kinh
ta đọc, mỗi thánh lễ ta tham dự phải là một đối thoại chân thành thực sự
với Thiên Chúa. Mỗi việc ta làm, mỗi lời ta nói phải là một biểu lộ
thực sự của tình yêu, lòng khoan dung, vô vị lợi và quảng đại. Mỗi việc
từ thiện bác ái, mỗi công tác phục vụ như giúp các Giáo Khu, các Hội
Đoàn không còn là chuyện do áp lực bề ngoài làm để lấy tiếng, nhưng
chính là nghĩa cử của tinh thần trách nhiệm, phục vụ và yêu thương bên
trong.
Giữa những hào nhoáng của những màn quảng cáo trong “mùa shopping”,
chúng ta cũng hãy luôn nhắc nhở chính mình, Đức Ki-tô đang ở gần bên.
Đấng đang đến ấy mang nơi mình một quà tặng: đấy không phải là một món
quà trước lễ Giáng Sinh có đính chiếc nơ lộng lẫy bên ngoài, mà là một
món quà có ý nghĩa tốt đẹp và trường cửu hơn. Đấy là một tặng ân từ
Thiên Chúa Cha cho nhân loại chúng ta. Chúa Cứu Thế, Đấng sắp đến sinh
ra cho chúng ta một ân ban bảo đảm cho cuộc sống đời đời. Gio-an đoan
chắc: “Đấng ấy đến sau tôi, nhưng Ngài có trước tôi và tôi không xứng
đáng cởi giầy cho Ngài.” Quả thực, Đấng đó được mệnh danh là “Emmanuel”
nghĩa là Chúa-ở-cùng-chúng-ta. Có thương, có yêu thì mới đến mà ở cùng,
có phải vậy không thưa bạn đọc?
Chính vì thế, chúng ta cũng cần bắt chước Thánh Gioan Tiền Hô để đáp
trả những thắc mắc của người láng giềng, của bạn cùng sở làm, của bạn
học cùng trường hay ở ngã ba đường: “Ông/Bà/Anh/Chị là ai?” Chúng ta sẽ
trả lời: “Tôi được Chúa sinh ra, sống một cuộc sống bình thường như mọi
người, để giới thiệu Chúa Giêsu và làm nhân chứng cho Ngài, hầu những
người khác nhờ tôi mà tin!”
Làm được như thế, Mùa Vọng năm nay sẽ thật có ý nghĩa, và khác hẳn với những năm trước kia. Mong thay. PT Phêrô Đặng Phi Hùng
Đường đến Belem
Trần Mỹ Duyệt
“Chúng ta hãy sang Belem và coi xem xự việc đã xẩy ra mà Chúa đã tỏ
cho chúng ta biết” (Luca 2:15). Các thiên sứ ơi! Có nghe chăng tiếng nói
của các mục đồng rủ nhau. Màn đêm âm u ơi! Có nghe những tiếng khua
động của các bước chân đang mò mẫn dưới tuyết sương. Ôi đêm thánh vô
cùng! Đêm con Chúa trời tỏ mình ra cho người trần thế.
Con đường từ nhà tới sở làm của tôi phải đi qua một số ngã ba, ngã tư,
quẹo phải, rẽ trái, chừng 20 phút. Nhưng hôm nào trời mưa, sương mù như
mùa Thu này chẳng hạn, hoặc hôm nào trời mùa Đông có tuyết thì đường trở
nên trơn trượt, khó đi khiến việc di chuyển chậm hẳn lại. Nhiều người
thiếu bình tĩnh, bất cẩn hoặc vội vã đã gây ra tại nạn khiến lưu thông
càng chậm chạp thêm. Những hôm như vậy, tôi và chắc chắn nhiều người
phải đến sở làm trễ…
Con đường dẫn các mục đồng đang canh giữ đoàn chiên của họ đêm hôm đó
tới Belem chắc chắn không phải là con đường thẳng thắn, phẳng lặng, và
tiện nghi như con đường từ nhà tôi đến sở làm. Rất có thể trong cái tối
tăm mò mẫm ấy, trong cái gập gềnh, khúc khuỷu ấy, và nhất là trong cái
giá buốt, tuyết rơi đêm ấy tới được đến hang Belem đòi hỏi họ rất nhiều
hy sinh. Nhưng lời thiên sứ nói với họ đã trở nên động lực thôi thúc họ:
“Đây, ta báo cho các ngươi một tin mừng đặc biệt, tức tin mừng cho toàn
dân: Là hôm nay Chúa Kitô, Đấng Cứu Thế, đã giáng sinh cho các ngươi
trong thành Đavít” (Luca 2:10-11). Để được chứng kiến tận mắt tin mừng
ấy, họ đã phải chấp nhận hy sinh, và đã bảo nhau: “Chúng ta hãy sang
Belem và coi xem xự việc đã xẩy ra mà Chúa đã tỏ cho chúng ta biết”
(Luca 2:15).
Như các mục đồng, mỗi người chúng ta cũng phải đến Belem bằng con đường
của riêng mình. Con đường mà các tiên tri, đặc biệt là Gioan Tiền Hô qua
Thánh Kinh nhắc nhở mọi người phải ráo riết chuẩn bị. Nhờ đó, chúng ta
mới đến được Belem, và mới chứng kiến được giây phút linh thiêng. Giây
phút hồng ân. Giây phút muôn dân mong đợi. Giây phút giao hòa đất với
trời, con người với Đấng Tạo Hóa. Giây phút Con Chúa từ trời giáng thế
để ở giữa nhân loại. Ngài xuất hiện để đem ơn Cứu Độ cho nhân loại. Giải
phóng con người khỏi ách thống trị của tội lỗi, của Satan, và quyền lực
tối tăm. Ngài đến đem bình an cho nhân loại. Đem con người đi hoang trở
về với chính đạo, với Đấng dựng nên mình. Ngài là Thiên Chúa ở cùng
chúng ta - Emmanuel. Do đó nếu không chuẩn bị kỹ lưỡng, con đường dẫn
tới Belem sẽ bị gặp trở ngại, sẽ bị mây mù che lối, và tuyết giá làm cản
bước chân ta. Và chúng ta sẽ không đến được nơi đó.
Không đến được Belem cũng có nghĩa là không được chứng kiến Tin Mừng mà
các thiên sứ đã loan báo. Không được hưởng lời chúc mà Ngôi Hai Giáng
Trần đã mang xuống cho nhân loại. Vì trong đêm linh thiêng ấy, mọi người
thiện tâm, tức những ai bằng đôi chân đức tin đến được Belem, và sẽ
được hợp cùng hội nhạc thiên quốc tấu khúc ca mừng Thiên Chúa. Để nghe
lại bài ca mà các thiên sứ năm xưa đã hát mừng Ngài bằng đôi tai tâm
hồn: “Vinh danh Chúa cả trên trời. Bình an dưới thế cho người thiện tâm”
(Luc 2:14).
Chỉ còn hai tuần nữa là Noel lại về. Nhiều người lúc này đang bận rộn
mua sắm quà cáp, gửi thiệp, cũng như chuẩn bị trang hoàng cây Noel.
Nhưng nếu không cẩn thận lo chuẩn bị con đường ngay thẳng để đưa mình
tới Belem gặp gỡ Ngài, thì Đức Kitô cũng lại một lần nữa hạ sinh cô đơn
nơi trong cánh đồng hoang vu, lạnh giá. Và rồi, lời chúc bình an của
Ngài cũng lại sẽ rơi vào thinh không mà không để lại một dư âm nào nơi
tâm hồn và cuộc sống của chúng ta. Cảm nghiệm trống vắng trong đêm Noel,
không phải là một đêm Noel không có quà cáp, tiệc tùng. Không phải là
một đêm Noel không có người yêu để “cùng nhau đi lễ Nửa Đêm”. Nhưng đó
là một Noel mà vì không quan tâm nhiều đến việc chuẩn bị nội tâm, chuẩn
bị tâm hồn nên bề ngoài tuy có tất cả, nhưng trong lòng lạnh lẽo, cô
đơn. Khi tất cả những hào nhoáng bên ngoài ấy qua mau, thì chỉ còn lại
một mình ta với sự yên tĩnh bàng hoàng của nội tâm. Không một niềm vui,
vì không có Đấng Thiên Sai.
“Sự sáng đã đến thế gian và người đời đã yêu sự tối tăm hơn sự sáng”
(Gio 3:19). Khi Ðức Kitô hạ sinh trong máng cỏ bò lừa, chỉ có một số rất
ít nhận ra Ngài. Và cũng chỉ có một số ít mục đồng có diễm phúc tìm đến
với Ngài. Ngay cả thành Giêsrusalem lúc ấy cũng chẳng ai hay biết. Một
điều hết sức tương phản với những gì mà dòng dõi Isarel vẫn hằng mong
đợi. Điều này cũng mở ra một chân lý nữa trên con đường đến Belem, đó là
chúng ta cũng cần có cặp mắt đức tin để nhận ra Hài Nhi. Thiên sứ đã
nói với các mục đồng: “Và đây là dấu hiệu để các ngươi nhận biết Người:
Các ngươi sẽ thấy một hài nhi mới sinh bọc trong khăn vải và đặt nằm
trong máng cỏ” (Luc 2:12). Một hài nhi mới sinh bọc trong khăn đặt nằm
trong máng cỏ là Ngôi Hai Thiên Chúa?! Nếu không có cặp mắt đức tin chắc
chẳng ai nhìn ra điều này. Vì thế mà cả dân thành Giêrusalem và triều
đình Hêrôđê mới hốt hoảng lên khi nghe các Đạo Sỹ hỏi về Ấu Chúa: “Vua
người Do Thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi
sao của Người ở Đông Phương, và chúng tôi đến để triều bái Người” (Mat
2:2).
Con đường đến Belem hay con đường từ Belem đến với ngôi nhà tâm hồn mỗi
người cần phải được chỉnh trang và tu sửa. Isaia đã nói về con đường
này, nơi nào cao phải bạt bằng. Nơi nào thấp phải lấp đầy. Nơi nào gồ
ghề phải san cho phẳng. Nơi nào quanh co phải uốn cho ngay. Hình ảnh con
đường ấy, dĩ nhiên nhắc nhở về nẻo tới tâm linh. Hình ảnh nhắc nhở về
một tâm hồn khiêm nhu, hiền lành, đơn sơ, và trong sạch. Chính nó là sức
hút và cũng là nẻo đưa Thiên Chúa Nhập Thể đến với mỗi tâm hồn.
Noel đang về. Mọi chuẩn bị dù có chi tiết, đầy đủ cách mấy, nhưng nếu
con đường mà chưa tu sửa, uốn nắn, thì đêm huyền nhiệm vẫn là đêm đông
lạnh giá. Và Đấng Cứu Thế cũng lại một lần nữa phải sinh ra trong chốn
chuồng bò tối tăm và dơ bẩn. Bởi vì không có con đường nào được mở ra
cho Ngài. Và cũng không có con đường nào dẫn chúng ta đến với Ngài.
10/12/11 THỨ
BẢY TUẦN 2 MV
Mt
17,10-13
NHẬN RA CHÚA
KHI NGÀI ĐẾN
“Ông
Ê-li-a đã đến rồi mà họ không nhận ra ông, nhưng đã đối xử với ông theo ý họ
muốn.” (Mt 17,12)
Suy niệm: Có người chơi chữ nên giải thích theo nguyên ngữ La Tinh rằng “Mùa Vọng” (adventus) là mùa
“phiêu lưu” (adventurus), –cả hai từ đều chung một gốc advenire, có nghĩa là “đến”–
mùa “phiêu lưu” của Chúa! Quả thật Thiên Chúa đã làm một cuộc phiêu lưu khi thực
hiện cuộc giải cứu nhân loại khỏi tội lỗi. Để làm điều đó, chưa kể đến cuộc
chuẩn bị kéo dài miên viễn, mà “khi thời gian tới hồi viên mãn” (Gl 4,4) Con
của Ngài sinh xuống làm người, cuộc giải cứu đã có nguy cơ bị bóp vỡ từ trong
trứng nước. Nhưng bi đát nhất là chính những con người mà Ngài đến để giải cứu
lại không nhận ra Ngài. Sở dĩ ta chưa nhận ra Ngài vì ta thường ép nặn một
Thiên Chúa cho vừa cái khuôn theo ý riêng mình, lấy đường lối của mình thay
thế đường lối của Thiên Chúa và bắt Ngài
phải đi theo con đường của mình. Cho nên khi Chúa sinh ra trong hang đá nghèo hèn,
sống khó nghèo với người nghèo, chết chôn nhờ mồ người khác, thì con người không
thể nhận ra Ngài. Thật đáng tiếc thay!
Mời
Bạn: Có thể bạn đã quen với hình ảnh một
Hài Nhi “được vấn tã đặt nằm
trong máng
cỏ;” thế nhưng khi Chúa đến theo đường lối khiêm hạ, nghèo hèn giữa muôn người
nghèo để có thể sống với và sống cho người nghèo, bạn có bị che khuất không
nhận ra Ngài không?
Chia
sẻ kinh nghiệm về việc nhận ra một lần
Chúa đến trong đời bạn.
Sống
Lời Chúa: Sẵn sàng đón nhận
và giúp đỡ những người nghèo hèn, bất hạnh vì Chúa đến trong những người đó.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho
con biết từ bỏ ý riêng và có tâm hồn rộng mở
để có thể nhận ra Chúa đang đến với con.
09/12/11
THỨ NĂM TUẦN 2 MV
Th.
Gioan Điđacô
Mt 11,16-19
ĐỪNG ÁP ĐẶT Ý CHÚA
“Tôi phải ví
thế hệ này với ai. Họ giống như lũ trẻ gọi lũ trẻ khác, và
nói: ‘Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy
múa; tụi tôi hát bài đưa đám mà các anh không đấm ngực
khóc than.’ ” (Mt 11,16-17)
Suy niệm:
Thần thoại Hy lạp có kể câu chuyện một tên tướng cướp biệt danh
là Procrustes. Hắn ta tính tình cổ quái, cướp của ai rồi, trước
khi giết, hắn bắt người ấy nằm trên một cái giường; nếu người đó
ngắn hơn, thì hắn kéo giãn ra cho vừa; còn nếu dài hơn, hắn chặt
bỏ khúc dư. Không chỉ trong thần thoại Hy Lạp mà nơi những người
đương thời với Chúa Giêsu cũng có cung cách tương tự khi Ngài
sánh ví họ với đám trẻ nô đùa ngoài chợ: có những đứa bỗng dưng
“nổi chướng” bắt các bạn phải khóc phải cười theo ý thích không
giống ai của chúng.
Mời Bạn:
Quả thật kiểu áp đặt thô bạo này vẫn có thể tồn tại ở mọi nơi và
với mọi người. Lắm khi chúng ta thích lấy ý riêng mình làm khuôn
mẫu bắt mọi người phải theo, và thậm chí còn áp đặt cả Thiên
Chúa cũng phải nằm lên “cái giường của Procrustes” đó: đó là khi
chúng ta bắt Thiên Chúa phải chiều theo lối giữ đạo “thời vụ”
của mình, khi chúng ta lý luận, gia giảm, châm chước, “lách”
luật Chúa cho phù hợp với nhu cầu của mình (chẳng hạn “lách”
luật “giữ ngày Chúa Nhật”). Coi chừng bạn đang “tùng xẻo” cả
Thiên Chúa đấy! Để có thể gạt bỏ mọi định kiến, và mọi áp đặt ý
Chúa, trước tiên bạn hãy hồi tâm tìm lại sự bình an và sẵn sàng
lắng nghe tiếng Chúa; và rồi mời bạn suy niệm Lời Chúa nói,
chiêm ngắm cách Chúa làm. Lúc đó bạn sẽ thấy được ý Chúa.
Sống Lời Chúa:
Trung thành với việc suy niệm Lời Chúa mỗi ngày.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho
con biết từ bỏ ý riêng để vâng theo ý Chúa.