• Bạn Đang Xem:
  • Mừng Lễ Bổn Mạng CA ĐOÀN ĐỨC MẸ LA VANG ngày 18 tháng 8 năm 2013

 Từ Lúc Mẹ Nói Lời Xin Vâng - Mai Hậu

______________________________


LIÊN LẠC



**Trưởng Ban Thánh Ca:


Gioan Baotixita Trần Anh Đức
(702) 335-1892


**Ca Trưởng:


Gioan Baotixita Trần Anh Đức
(702) 335-1892
GioaKim Phan Thanh Trắc
(702) 330-2272
Phaolô Võ Hoà Bình
(702) 768-2292


**Đoàn Trưởng:


Anna Liêu Ánh Trinh
(702) 480-7981


**Thư Ký:


Têrêsa Nguyễn Thanh Thuỷ
(702) 343-9308


Thủ Quỹ:


Anna Nguyễn Trang Diễm
(702) 371-5283


**Trưởng ban Văn Nghệ:


Maria Đỗ Minh Tuyền
(702) 336-1437



______________________________


SINH HOẠT HẰNG TUẦN



* Thánh Lễ Sáng Chúa Nhật:  9:30 a.m.
* Tập hát trước Thánh Lễ lúc 8:30 a.m.
* Thánh Lễ Chiều Chúa Nhật:  6:00 p.m.
* Tập hát trước Thánh Lễ lúc 4:30 p.m.


______________________________


SINH HOẠT TRONG NĂM


1. Bầu cử lại Ca Đoàn 2 năm một lần

2. Cả Hai Nhóm cùng một quỹ sinh hoạt chung

3.Các Đại Lễ cả Hai nhóm cùng sinh hoạt chung

4.Mừng Lễ Bổn Mạng tháng 8 hằng năm vào ngày Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời

5. Christmas Party ăn mừng trước Giáng sinh

6. Picnic Hè mỗi năm một lần vào mùa hè 


TĨNH TÂM & THÁNH LỄ MỪNG BỔN MẠNG

CA ĐOÀN ĐỨC MẸ LA VANG LAS VEGAS


Ngày 17 & 18 tháng 8 năm 2013


Qua đề tài:


Niềm Vui Của Sự Ban Tặng & Cầu Vừa Đủ Xài


Hướng dẫn:


Lm. Giuse Đồng Minh Quang,

Tiến Sĩ Mục Vụ



Hằng năm cứ vào dịp mừng lễ Bổn Mạng Ca Đoàn Đức Mẹ La Vang, cha Giuse Đồng Minh Quang, Giám Đốc Đền Thánh, thường hay tổ chức buổi tĩnh tâm hầu giúp các anh chị ca viên ý thức sứ vụ của mình trong phục vụ Chúa, để lời ca tiếng hát của các anh chị được nhuộm thắm tình yêu dâng lên Thiên Chúa cao cả, cùng hòa theo nhịp sống đạo đức để lời ca càng vút cao hầu nâng tâm hồn mọi giáo dân lên với Chúa, làm cho thánh lễ trang nghiêm hơn, sốt sắng hơn, yêu Chúa và tha nhân hơn. Trong thánh lễ Chúa Nhật vừa qua, cha Thiệu trong bài giảng về Lời Chúa theo thánh Luca 12: 49-50, nói đến ngọn lửa Chúa đã ném vào mặt đất. Cha nói nhờ có ngọn lửa của Thiên Chúa, lúc ấy có sự hăng say phục vụ trong thánh thiện. Ngài khen các anh chị ca viên và Ca Trưởng đã hiện diện hằng ngày trong hai thánh lễ 9:30 a.m. và 6:00 p.m.. Ngài từng chứng kiến nhiều nhà thờ bên Pháp, thiếu ca đoàn nên khi các cha dâng thánh lễ phải bấm nút máy cho hát thánh ca thay thế ca đoàn.

Đúng 7:30 p.m. ngày 17-8-2013, sau một thánh lễ sốt sắng mừng kính Quan Thầy Bổn Mạng: Đức Maria Hồn Xác Lên Trời, thường được gọi là Lễ Mông Triệu. Sau thánh lễ, mọi người tập trung trong thánh đường, các đèn sáng được tắt hết, chỉ còn hai cây nến cháy lập lòe trên bàn thờ và ngọn đèn tỏa sáng nhẹ trên vùng Thánh Giá Chúa. Cha Quang mời mọi người đứng hát bài Chứng Nhân Tình Yêu của nhạc sĩ Nguyễn Duy: “Khi con nghe tiếng kêu mời, gọi con đi gieo niềm tin mới. Con nay như thấy ngỡ ngàng, vì Chúa đã đoái thương chọn con…thắp lên hạnh phúc cho muôn người”. Đúng như ý lời bài hát, các anh chị ca viên như những người được Chúa mời gọi để sai đi hầu gieo rắc niềm vui, tin yêu cho muôn người. Chính vì vậy người xưa thường nói: “Lời ca bằng ba lời cầu”. Sau bài hát thật ý nghĩa, thật đánh động, cha Quang mời mọi người lắng nghe Lời Chúa theo Tin Mừng thánh Luca 5: 1-11: “Giảng xong, Người bảo ông Si-mon: “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá”. Ông Si-mon đáp: “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” Họ làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm” …thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người.

Sau phần Lời Chúa là phần dâng lời cầu nguyện do hai sơ Maria Bùi Kim Tuyến và Agnes Huỳnh Thị Bích Ngọc. Trong lời nguyện với ý: Xin Chúa thương dìm chúng con trong trái tim Người để mọi người thấy thật bé nhỏ trước tình yêu bao la của Chúa. Chúa phải lớn lên trong con để con thật nhỏ bé, có Chúa, chúng con mạnh dạn, vui lòng vác Thánh Giá mình và ý thức thật sự với niềm vui trong phục vụ tha nhân. Xin Chúa giúp đỡ và ước gì chúng con làm được những việc thật nhỏ bé ấy, và luôn sống trong Chúa và trong Nước Trời với Ngài mai sau. Xin Chúa thương giúp chúng con.

Buổi Tĩnh Tâm hôm nay có một nét đặc biệt, cha Quang cho bày một đĩa lục quả: Mãng Cầu, Dừa, Đu Đủ, Xoài, Thơm” ngay trước và dưới chân bàn thờ, như gợi ý sống lại những tập tục cổ truyền dân tộc, tuy nhiên cha Quang giải thích: Chị thủ quỹ đi các chợ tìm không ra trái măng cầu, cuối cùng chỉ có Dừa, Đu đủ, Xoài, Thơm. Tập quán người Việt Nam ta ngày Tết hay trưng bày trước bàn thờ ông bà hay tại bàn phòng khách đĩa hoa quả gồm các trái cây như nêu trên với ý ao ước cầu mong một năm lam lũ làm sao vừa dùng đủ chi tiêu trong nhà, không phải vay mượn hay nợ nần đầu trên xóm dưới. Trong Kinh Lạy Cha, là kinh chính Chúa Giêsu đã truyền dạy cho mọi Kitô hữu cũng đã sẵn có câu: “Xin cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày”, với ý nghĩa mọi việc Cha Trời đã lo liệu, sắp đặt, không chi bằng cứ phó thác cho Ngài mọi sự, đừng lo lắng lắm về việc ăn mặc. Trong Phúc Âm theo thánh Luca 12: 22-31, Chúa chẳng đã nói: “Vì vậy, Thầy bảo cho anh em biết: Đừng lo cho mạng sống: Lấy gì mà ăn, cũng đừng lo cho thân thể: Lấy gì mà mặc;…Vậy hay lo tìm Nước của Người, còn các thứ kia, Người sẽ thêm cho.”

1- Niềm Vui Trao Ban: Đến đây cha Quang mời mọi người ngồi, ngài hỏi: “Qua bài Phúc Âm, phần nào đánh động chúng ta nhất, ai biết trả lời?”, nhiều người trả lời: Người thì nói: “Xin thả lưới”; người lại nói: “Vâng Lời Thầy tôi thả lưới”; người khác nói: “Đừng sợ”…, ngài cười và nói: Qua đoạn văn dẫn giải Phúc Âm theo thánh Luca, câu đánh động nhất đối với chúng ta là Chỗ Nước Sâu, chỗ sâu hay thâm sâu theo khoa tâm lý, muốn diễn tả đến cõi tâm hay đời sống nội tâm. Muốn được cõi tâm rộng mở, ta phải biểu hiện cuộc sống bằng đời sống nội tâm. Muốn có đời sống nội tâm trong an bình thanh thản, ta cần phải biết trao ban và từ đó tìm được niềm vui, niềm hạnh phúc khi trao ban, như câu: Tình yêu cho đi là lẽ sống trong bài hát: Chứng Nhân Tình Yêu mọi người vừa hát. Người Kitô hữu sống trên cõi trần này được ví như một lữ hành cố gắng đi tìm chân thiện mỹ hay đi tìm cõi phúc, mà hạnh phúc đích thực của mỗi người là gì nếu không phải là trao ban như Chúa Giêsu Kitô đã trao ban mạng sống cho chúng ta. Đến đây ngài đưa ra về ví dụ hai biển hồ:

Palestina có hai biển hồ, biển hồ thứ nhất gọi là biển hồ Galilêa: Đây là một biển hồ rộng lớn, nước trong xanh, nước có thể uống ngon ngọt, các loài cá sống bơi lượn rất hữu tình, đẹp mắt. Xung quanh hồ là những cây cối mọc xanh um, có cả những vườn cây ăn trái và những thảm cỏ xanh rì, tạo ra một sức sống mãnh liệt, phồn vinh. Người ta làm nhà ở quanh hồ để sinh sống nhờ giòng nước dịu mát, ngọt ngào này. Đúng là đất lành chim đậu.

Biển hồ thứ hai là Biển Chết: Biển hồ này mang danh xưng đúng như người dân địa phương đặt cho nó, không có sự sống nào trong hồ cũng như xung quanh nó. Nước hồ thì mặn lại xông lên mùi hôi thối, bệnh hoạn, nồng nặc do đó không ai dám đến gần. Tuy nhiên hai biển hồ đều nhận nước từ cùng một nguồn chảy ra là sông Jordan, có điều hồ Galilêa nhận lãnh nước từ giòng sông Jordan rồi đem san sẻ cho những hồ khác hay sông lạch, nhờ đó nước của hồ Galilêa luôn trong sạch và mang lại sức sống cho cây cỏ và muôn thú cũng như con người quanh hồ.

Còn Biển Chết thì cũng nhận nước từ giòng sông Jordan, nhưng nó giữ riêng cho mình, không phân chia cho hồ nào hay sông lạch nào cả, vì thế nó trở nên mặn chát và hôi thối đầy xú uế, người vật tránh xa không dám lại gần.

Câu chuyện hai biển hồ trên cho chúng ta một chân lý mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta: “Yêu người như mình ta vậy”, hay thánh Phaolô cũng từng khuyên nhủ: “Cho thì có phúc hơn nhận”, do đó chân lý muôn đời không thay đổi: Một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lợi, một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa tỏa lan, một vết dầu thả lỏng là vết dầu loang, đôi môi có hé mở mới thu nhận được nhiều nụ cười, bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới sảng khoái, tràn ngập niềm vui. Càng trao ban, càng nhận lãnh, đó là qui luật sống mà Cha trời đã chỉ dạy: “Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân”. (Kinh Hòa Bình: Kim Long).

2- Vững Tin Khi Phục Vụ: Vững niềm tin là một khí cụ rất cần thiết cho cuộc sống với bao lo toan bề bộn để vật lộn với cuộc sống muôn mặt ngoài đời, ngoài xã hội, hay nhiều khi trong những sinh hoạt của đoàn thể, những chia sẻ trong đời sống phục vụ trong Cộng Đoàn, đôi khi chúng ta gặp những khó khăn, trở ngại, hiểu lầm, đố kỵ, ghen ghét, hiềm khích. Những lúc như vậy, chúng ta cần một sự cảm thông, cần một lời an ủi, một lời khích lệ hay động viên tinh thần. Nếu may mắn gặp được những lời khích lệ ấy, chúng ta sẽ có đủ nghị lực để vượt qua mọi thử thách hầu đi đến thành công. Đến đây, cha Quang kể một câu chuyện về một con ếch: “Một đàn ếch đi ngang qua một khu rừng, không may có hai con bị té xuống hố sâu. Đàn ếch dừng lại, nhìn xuống hố sâu thăm thẳm, lắc đầu nói lẫn nhau: “Hố sâu quá, chúng nó chắc phải chết!”. Hai con ếch mặc kệ cứ cố sức nhảy lên mặt hố, đàn ếch cứ nhao nhao nói: “Thôi đừng nhảy nữa, hãy chấp nhận chết đi cho rồi!”. Cuối cùng một con ếch tuyệt vọng vì quá mệt lại bị mất tinh thần vì lời hù dọa của đàn ếch trên mặt hố, nên gục xuống chết. Con ếch còn lại vẫn tiếp tục nhảy và dồn hết sức bình sinh còn lại nhảy hầu vượt thoát. Đàn ếch trên bờ lại la ầm ỹ thôi chịu chết như con kia cho rồi, đừng phí sức nhảy nữa. Con ếch lại càng hăng tiết nhảy mạnh hơn lên và kỳ diệu thay, cuối cùng nó thoát ra khỏi miệng hố sâu. Đàn ếch xúm lại hỏi: “Bộ anh không nghe chúng tôi nói gì hả?”. Con ếch vừa thoát chết cứ ngớ ngẩn ra, bỗng một con ếch già lại gần nói: “Nó bị điếc, không nghe được gì đâu!”. Chính vì vậy nó cứ tưởng các bạn ếch của nó động viên nó, hò reo như cổ võ đá banh, nên nó có đủ nghị lực và sức mạnh kỳ diệu để vượt thoát cõi tử sinh chỉ trong gang tấc.

Cha Quang kết luận: “Lời nói quả như một vũ khí lợi hại, sắc bén, nó như con dao hai lưỡi, nếu ta dùng để động viên thì sẽ khích lệ người thân, bạn đồng đội, người cùng hợp tác tiến đến thành công, ngược lại sẽ là hậu quá khó lường, có thể làm tiêu tan sự nghiệp hay cùng đường dẫn đến cái chết vì uất tức. Như vậy, một lời động viên chân thành cho một người đang trong cơn khủng hoảng, có thể đem đến một sức mạnh phi thường để họ có thể vượt qua những khó khăn, nghịch cảnh mà họ nghĩ họ phải buông tay, không thể làm gì được. Ngược lại, một lời nói tiêu cực, thiếu ý thức với người trong cơn khủng hoảng, thử thách có thể vô tình đẩy họ vào đường cùng, ngõ bí hay có khi sẽ giết chết họ. Vì vậy, hãy cẩn thận với lời nói vô ý thức của mình rất tai hại. Châm ngôn của chúng ta là: “Hãy nói những lời mang đến niềm tin và sức sống cho bất cứ ai đi ngang qua cuộc đời ta hay bên ta hay cùng chung sinh hoạt với ta trong mọi lãnh vực và cuối cùng hãy luôn đặt niềm tin cậy vào ơn Chúa giúp sức để chúng ta có thể làm được việc này: “Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời!”.

Câu chuyện thứ hai được cha Quang kể là có một vị vua kia chẳng hề bao giờ cảm nhận được niềm vui, mặc dầu ông có đủ mọi sự, muốn gì được đó. Đôi khi ông nghĩ những gì người ta dâng tặng cho ông là do miễn cưỡng hay ép buộc, không do lòng thành hoặc thật tâm trao ban. Ông muốn đi tìm nơi bần cùng nhất xã hội để tìm hiểu ở chỗ đó có tấm lòng chân thật không? Ông giả dạng người ăn xin tại một nhà thờ sau thánh lễ, ông thấy có một vài người đi đến cúi xuống bỏ nhẹ vài đồng tiền với cử chỉ một cách rất trân quí, thật tình giúp đỡ. Ông tự nghĩ, đây mới thật là sự hạnh phúc vì ta nhận được từ tình thương thật tình của mọi người nghĩ và dồn cho ta.

Ông gom một số tiền và rời bỏ ngai vàng đi đến một nơi xa xôi hẻo lánh để không ai nhận ra ông. Ở đây ông sống cuộc đời bình dị như bao người nghèo khổ khác: Một mái nhà đơn sơ bên một mảnh vườn nhỏ bé. Cuộc sống của ông đắp đổi qua ngày với sự thương mến của chòm xóm qua sự hòa đồng, cởi mở, vui tươi của ông và mọi người. Ông lấy niềm vui là kể chuyện cho các em bé nghe, dạy chúng hát, đi câu cá với người trong xóm giềng. Một hôm ông đau nặng, một em bé cảm kích thương ông đến thăm và tặng ông một con chim họa mi em yêu thích nhất, nhưng vì yêu quí ông, em bé tặng ông với hy vọng ông sẽ khuây khỏa, bớt bệnh. Nhận được quà, ông rất cảm động, thốt lên: “Từ trước đến nay, tất cả những gì tôi có là do lòng thương xót của người khác hoặc bị ép buộc cho hoặc cho để cầu danh lợi, chức tước khi tôi còn làm vua thiên hạ. Giờ đây em bé đã tặng tôi với tất cả tấm lòng! Ông rưng rưng lệ và tự nghĩ tôi là người hạnh phúc nhất thế gian!”. Sau khi hết bệnh, nghe tin có một ông tá điền nghèo bị chủ đuổi ra khỏi nhà. Ông vua thấy thương người đó đến mất ăn mất ngủ, ông quyết định trao mảnh vườn và mái nhà của mình cho người tá điền đó rồi lên đường đi nơi khác với hai bàn tay trắng. Ông chia tay với chòm xóm trong luyến nhớ nhưng trong lòng ngập tràn một niềm vui vì ông cảm nghiệm được thế nào là Niềm Vui Của Sự Trao Ban. Ông thấy nội tâm vui mừng vì triết thuyết cao cả giúp ông hiểu ra rằng: Cho thì có phúc hơn là nhận.

Sau câu chuyện về vị vua trên, cha Quang đi đến kết luận: “Câu chuyện trên gợi cho chúng ta về hình ảnh của chuyến đi cuộc đời của mỗi người, người Kitô hữu là người lữ hành trên trần gian đi tìm hạnh phúc, và hạnh phúc đích thực của chúng ta là gì nếu không phải là trao ban, trao ban cho đến lúc trống rỗng. Trong bài hát Kinh Hòa Bình của nhạc sĩ Kim Long dựa theo linh đạo sống của thánh Assisi: Vì chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân. Vậy trao ban cho đến khi trống rỗng, bù lại chúng ta được lấp đầy bằng tình thương bao la của Thiên Chúa.

Đến đây để đào sâu thêm về ý nghĩa bài giảng: Niềm Vui Của Sự Ban Tặng, cha Quang chia số anh chị em tham dự tĩnh tâm làm 9 nhóm, mỗi nhóm thảo luận chia sẻ một trong ba đề tài dựa vào ba câu chuyện ngắn:

(1) Giúp Đỡ Lẫn Nhau: Câu chuyện kể; Một bà Mỹ đen tên là Na-ty-cole ở tại Tiểu Bang Alabama, trên đường phố vắng ban đêm khoảng 11:30 khuya, bà đứng bên đường giữa cơn mưa tầm tã, lạnh buốt, giơ tay vẫy cầu cứu những chiếc xe đi qua đường để xin đi quá giang trong lúc khẩn cấp, chồng bà đang hấp hối. Nhiều chiếc xe đi qua bỏ mặc không ngó ngàng gì tới. Bỗng dưng, một chiếc xe ngừng lại, bà rất vui mừng, chiếc xe này lại là một thanh niên người Mỹ da trắng đã cho bà đi nhờ. Bà không ngờ nghĩa cử cao đẹp của cậu thanh niên này và rất cảm động, cám ơn anh trong lúc vội vã. Sau đó bà xin địa chỉ của anh ta và vài ngày sau đem đến để trước nhà anh cái tivi lớn với tờ giấy viết vội: “Cám ơn cháu đã cho tôi đi nhờ để kịp về gặp mặt người chồng tôi đang hấp hối, cháu đã xuất hiện như một thiên thần”, để đền ơn đáp nghĩa. Thời gian xảy ra chuyện này vào thời điểm nước Mỹ sự kỳ thị da màu đang bùng lên rất cao là năm 1960. Câu hỏi thảo luận: Giúp đỡ nhau trong đời sống, nhất là đời sống phục vụ có cần thiết không?

(2) Sự Tự Giác: Một ông vua sai một người linh đem một tảng đá để ngay giữa đường, vua nấp kế bên để đứng coi sự tự giác của dân chúng trong mọi tầng lớp ra sao: Một cận thần đi ngang qua lách sang một bên rồi bỏ đi, một người giàu có đi ngang qua thấy thế cũng tránh sang một bên, đến một ông nông dân nghèo khó đang đẩy một chiếc xe rau đi bán kiếm sống độ nhật, khi đi ngang qua, thấy tảng đá, ông dừng lại, lấy hết sức mình đẩy tảng đá sang một bên đường và tự nghĩ thầm: “Mình phải đẩy tảng đá này sang bên đường kẻo ai đi qua vấp té thì tội nghiệp”. Khi đẩy tảng đá sang một bên, ông thấy túi vàng nhà vua dấu bên dưới tảng đá. Thấy cử chỉ Sự tự Giác cao độ của anh nông dân và lòng thương nghĩ đến người khác sợ bị tai nạn do tảng đá này gây nên, vua chạy đến tặng ông nông dân túi vàng này.

(3) Sự quan tâm: Trong một trường đại học y dược, một kỳ thi tốt nghiệp của lớp y dược tá, vị giáo sư ra đề thi gồm 250 câu hỏi, trong đó có một câu hỏi không nằm trong chương trình học: “Có ai biết tình cảnh của cô quét rác (housekeeping) trong nhà trường tên là gì? Hoàn cảnh gia đình, nhà cửa ở đâu, bao nhiêu tuổi, có chồng con…? Một sinh viên để trống câu này không trả lời được. Câu hỏi thảo luận: “Trong đời sống hằng ngày bạn có thường quan tâm đến những người xung quanh bạn hay không?”.

Để tạo không khí tập trung im lặng, và đánh động đời sống nội tâm mọi người là Chúa luôn mời gọi mọi người ra đi rao truyền đời sống Phúc Âm, cha Quang mời mọi người đứng lên hát bài Từ Rất Xa của nhạc sĩ Đỗ Vi Hạ: “Từ rất xa khơi, Người đã gọi tôi đi giữa lòng đời, rao truyền Tin Mới… đi vào thế giới rắc gieo tình người.” Sau bài hát, các nhóm đã được chia lần lượt thảo luận với nhau trong vòng 30 phút rồi tình nguyện lên góp ý:

3- Các nhóm cử người lên chia sẻ:

(1) Nhóm 3: Chị Chi đại diện cho nhóm 3: Sau khi tóm tắt câu chuyện, chị cho ý kiến đóng góp của cả nhóm: Sự giúp đỡ nhau rất cần thiết, không phân biệt ngành nghề, không chỉ làm việc riêng cho một cá nhân hay nhóm riêng như ca đoàn hay cho nhà thờ mà cho mọi người cần đến sự giúp đỡ. Không nên dùng chữ có tính cách như bắt buộc, nhưng nên dùng chữ giúp đỡ lẫn nhau cho nó nhẹ nhàng và dễ cảm thông.

(2) Nhóm 5: Anh Khanh: Sau khi nói về mẩu chuyện ngắn của nhóm về đề thi của Trường Đại Học Y Dược: làm y dược là một ngành nghề đòi hỏi phải luôn quan tâm đến người mình nhận để chăm sóc. Nên trong cuộc sống mình phải biểu hiện sự quan tâm, mà sự quan tâm phải xuất phát từ trái tim, qua lời thăm hỏi thật tình, không môi miệng, không khách sáo, phải hiểu nhau và thông cảm cảnh sống, bậc sống của nhau như: Già, trẻ, trai, gái… Thiếu quan tâm thì mọi việc khó thành công.

(3) Nhóm 6: Chị Hạnh: Trong cuộc sống, sự quan tâm là cần thiết, kèm theo đó còn có những đức tính hy sinh, tha thứ. Ví dụ trong những sinh hoạt thu nhỏ của ca đoàn, mỗi người hãy quan tâm lẫn nhau để cùng nhau thăng tiến trong phục vụ để làm sao cho lời ca, tiếng hát ngày một điêu luyện để giúp cho mọi người hướng lòng lên với Thiên Chúa và tha nhân.

(4) Nhóm 9: Chị Ánh đại diện nhóm phát biểu câu chuyện tảng đá: Ông nông dân cảm nhận rằng để tảng đá giữa đường nếu có ai đó vấp phải thì chắc té đau lắm đôi khi còn gây chấn thương, ông đã tự giác thấy vật cản nguy hiểm và hy sinh xuống xe để làm việc nghĩa, nghĩ và giúp người khác, trong khi bao người làm lơ bỏ đi. Tinh thần tự giác rất cần thiết để giúp đỡ mọi người xung quanh.

(5) Nhóm 7: Chị Phượng: Phát biểu của nhóm về góp ý qua bài nói về sự tự giác: Cận thần, quân nhân, nhà giàu tất cả đi ngang đều tránh sang một bên, tuy nhiên ông nông dân nghèo khó đẩy xe rau đi đến, vì tinh thần tự giác, sợ người đi sau mình vấp phải té ngã gây thương tích, ông đã hy sinh đẩy tảng đá qua một bên. Rút ra bài học: Tinh thần tự giác biểu hiện sự yêu thương, phục vụ trong khiêm hạ luôn nghĩ đến tha nhân.

(6) Nhóm 8: Anh Đức: Câu chuyện về tảng đá: Xin chỉ đi đến kết luận: Nếu ta có tinh thần tự giác là ta sống trong tinh thần nghĩ đến người khác trong yêu thương phục vụ và phần thưởng đạt được ngay trước mắt hay sau lưng.

(7) Nhóm 4: Sơ Vy Quyên: Qua câu chuyện bà Mỹ đen trong cơn mưa tầm tã đứng vẫy xe cầu cứu, 2, 3, chiếc xe bỏ mặc chạy qua, nhưng có một anh Mỹ trắng dừng lại, kết luận: Sự giúp đỡ nhau rất cần thiết, không kỳ thị, không bè phái, cần thêm vào đó tình thương và dũng cảm, hy sinh về thời gian, tính mạng và cả sự chấp nhận bị liên lụy.

(8) Nhóm 2: Chị Thủy: Chị Thủy góp ý của nhóm 2 về sự quan tâm lẫn nhau: Giáo sư ra câu hỏi cho đám sinh viên có biết cô quét rác? Sau khi nhóm thảo luận đi đến kết luận: Trên bước đường đời, nếu ta thường quan tâm đến người khác là tạo niềm vui cho tha nhân và tự mình cũng cảm nhận được niềm vui đáp trả.

(9 Nhóm 1: Chị Lan: qua câu chuyện bà Mỹ đen tay vừa lạnh vừa run, cứng đơ vì dơ tay vẫy hoài không xe nào chịu ngừng, hơn nữa khung cảnh năm 1960 là thời điểm phân biệt chủng tộc đang lên cao. Anh thanh niên Mỹ trắng xuất hiện như một thiên thần, đến đúng lúc nguy khốn. Anh đáng đón nhận món quà của bà do lòng từ tâm của anh. Với khung cảnh cuộc sống hiện nay, có quá nhiều nghi ngờ lẫn nhau, con tim muốn làm nhưng liệu có ai dám làm không? Có can đảm làm không? Trong khi nhiều người cần sự giúp đỡ như thăm viếng, an ủi tinh thần, chở người già đi thăm bác sĩ, nấu dùm một bữa ăn…như vậy nhóm 1 đi đến kết luận: thật sự “giúp đỡ lẫn nhau rất cần thiết”.

Sau phần chia sẻ của các nhóm, cha Quang tóm tắt ý các nhóm và đi đến kết luận: Cuộc sống xô bồ ngày nay khiến con người trở nên nghi ngờ lẫn nhau, nhiều người muốn giúp đỡ người khác nhưng không đủ can đảm, hoặc không dám làm như qua câu chuyện bà Mỹ đen, nhiều người chạy xe qua nhìn thấy bà vẫy tay cầu cứu nhưng không dám ngừng lại vì sợ bị vu vạ hay bị cướp hay làm hại đến thân. Chính những lúc ấy chúng ta cần sự can đảm và dám làm như thanh niên Mỹ trắng. Trong đời sống phục vụ rất cần sự giúp đỡ lẫn nhau, như trong cộng đoàn của chúng ta có rất nhiều gia đình cần sự giúp đỡ vì thiếu thốn phương tiện di chuyển, thiếu thốn nhân sự trong gia đình, đơn chiếc. Chúng ta hãy ghé mắt quan tâm đến từng gia đình trong sinh hoạt của cộng đoàn. Tự giác giúp đỡ lẫn nhau như cúi xuống nhặt một mẩu giấy rơi rớt ngoài sàn nhà, trong cầu tiêu, lấy giẻ lau chùi chỗ nước bị đổ, quét chỗ dơ bẩn trong Đền Thánh. Chúng ta hãy cảm thông lẫn nhau, tránh tính kỳ thị về mọi mặt, hãy trao nhau lời khích lệ như chuyện con ếch điếc tưởng được khích lệ mà nhảy lên được khỏi mặt hố.

Kết thúc buổi tĩnh tâm và các nhóm chia sẻ, cha Quang mời mọi người đứng hát bài Tán Tụng Hồng Ân của nhạc sĩ Hải Linh và Vũ Đình Trác: “Xin dâng lời cảm tạ hồng ân Thiên Chúa bao la…lòng thương xót Chúa muôn muôn đời”. Sau bài hát là kinh Lạy Cha như nhắc nhở mọi người: Xin cho chúng con hằng ngày dùng đủ như để nói lên cái tục lệ: “Cầu Vừa Đủ Xài” mà mọi người Việt Nam thường có thói quen trưng đĩa hoa quả ngày đầu năm mới, để biết Chúa đã lo liệu mọi sự cho chúng ta từ muôn đời.

Đề tài quá hay và quá xúc tích, mặc dù cha thuyết trình cũng như các nhóm chia sẻ, thảo luận kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, nhưng mọi người ngồi yên theo dõi không mỏi mệt vì các tiết mục linh hoạt, những bài ca gợi hình đánh động và được hát đúng lúc theo diễn biến của đề tài. Nhóm chia sẻ vui, linh hoạt như hình thức sinh hoạt học hỏi tại các giảng đường Đại Học, tạo sự hiểu biết, học hỏi và mạnh dạn phát biểu của nhiều người từ xưa đến nay không quen với lối sinh hoạt như thế này. Cám ơn cha Quang đã dành cho cộng đoàn có một buổi sinh hoạt, cảm nghiệm, xen lẫn đề tài thuyết trình tuyệt vời không những đi sâu vào tâm khảm mọi người để giúp hoán cải lối sống cũ mà còn học hỏi được nhiều điều mới lạ. Buổi tĩnh tâm kết thúc lúc 10:15 p.m. và được quán La Vang khoản đãi món cháo gà cho mọi người ấm bụng trước khi ra về./.

Las Vegas, tháng kính Lễ Mẹ Lên Trời 2013
Phan Văn Sỹ hèn mọn