Xmas
image
image

DẤU CHỈ



“Khi Chúa thương gọi tôi về…”. Cộng Đoàn Mẹ La Vang tiễn chân bà Cố Têrêsa Phạm Thị Ngát.

Ca Đoàn Mẹ La Vang cất cao lời hát bài: “Ngày Về” của nhạc sĩ Kim Long: “Khi Chúa thương gọi tôi về, hồn tôi hân hoan như trong một giấc mơ…” quan tài bà Cố Têrêsa Phạm Thị Ngát được từ từ đẩy lên trước cung thánh để được dâng thánh lễ an táng, sau khi Lm. Út nam của bà Cố là Anthony Bùi Quang Đại dâng lời cầu nguyện, vẩy nước thánh và phủ chiếc khăn trắng, như để nhắc nhở lại ngày chịu phép Bí Tích Rửa Tội của bà Cố trong những tiếng sụt sùi khóc thương của con, cháu, chắt cùng tang quyến…

Thánh lễ an táng hôm nay thật long trọng với sáu cha đồng tế, một thầy sáu. Cha Giám Đốc Đền Thánh Giuse Đồng Minh quang đã ưu ái dành riêng cho các linh mục gia đình tang quyến bà Cố cử hành thánh lễ và làm các nghi thức tiếp nhận cũng như tiễn đưa. Lm. Út nam Anthony Bùi Quang Đại là người chịu chức linh mục sau cùng được vinh hạnh chủ tế thánh lễ hôm nay. Qua phần chia sẻ Lời Chúa sau Phúc Âm của Lm. Mai Thành Chung, dòng Ngôi Lời, tôi được biết bà Cố Têrêsa Phạm Thị Ngát đã được Chúa thương gọi về ngày 4 tháng 12 năm 2013 tại Las Vegas sau khi ông Cố JB. Bùi Huy Lãm đã đi trước bà cùng ngày, cùng tháng, cùng giờ sau ba năm khi con cháu tổ chức lễ mãn tang cho ông Cố thì hay tin bà Cố cũng nối tiếp theo chân ông trong ngày lễ mãn tang này như là một dấu chỉ! Trong lời chia sẻ, cha Chung nhắc lại lời thánh ca Ngày Về của nhạc sĩ Kim Long: Chúa đã thương gọi bà Cố về sau bao năm tháng nằm đau trên giường bệnh, thấy thương nên ông Cố đã xin để cho bà Cố cùng về với mình cùng ngày, cùng tháng, cùng giờ sau 3 năm… để con cái lại có dịp để tang nhớ đến cả hai trong 3 năm nữa. Biến cố này đối với tôi như một “Dấu Chỉ !”.

Ông Cố JB. Bùi Huy Lãm, người bạn thân, hơn tôi 3 tuổi, khi còn sống, tôi thường hay ghé thăm, anh em ngồi uống nước trà đàm đạo trong tình nghĩa anh em, cũng có khi đến nhờ ông Cố bấm huyệt trị bệnh. Thời gian bềnh bồng trôi qua, để rồi mọi người cứ từ từ bỏ xa dần tôi, Cố Lãm đã được Chúa thương gọi về đã 3 năm rồi, nay bà Cố cũng nối gót theo sau, những người bạn đồng tuổi tôi, dưới tuổi, trên tuổi cứ rủ nhau về nhà Cha khi được Chúa thương gọi về như anh Giuse Hồ Long, cùng tuổi, ông Phêrô Trần Công Thứ hơn tôi 3 tuổi, ông JB. Trần Trọng Kính, người bạn vong niên, ông Phêrô Trần quang…hôm nói chuyện với anh Phạm Hải, sau thánh lễ tiễn chân ông Phêrô Trần Công Thứ, anh Hải nói: “Tôi có 3 người anh em cột chèo hai người đã được Chúa thương gọi về, chắc cũng sắp đến…lần mình thôi!”, làm tôi chợt nhớ đến bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt: “Ông Đồ” của giáo sư Vũ Đình Liên:

“Mỗi năm hoa đào nở,
Lại thấy ông đồ nho,
Bày mực tàu giấy đỏ,
Bên phố đông người qua.
……

Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa,
Người từ muôn năm cũ,
Hồn ở đâu bây giờ?”


Cuộc đời mong manh, trôi nhanh và qua đi như bóng xổ qua cầu, vì thế trong Thánh Vịnh: “Xin dạy chúng con đếm tháng ngày mình sống, ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan” (Tv:90:12), hoặc: “Tuổi thọ tính trong ngoài bảy chục, mạnh giỏi chăng là được tám muơi, mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khổ, cuộc đời thấm thoát, chúng con đã khuất rồi!” (Tv:90:10).

Trong lời chia sẻ của cha Chung: Bà Cố Ngát là người sống rất đạm bạc, hy sinh tần tảo nuôi con vì nhà có tới 9 người con. Trong lời cám ơn sau thánh lễ an táng, anh thứ nam Bùi Quốc Sử đã kể lại sự hy sinh của bà Cố như đa phần các bà mẹ Việt Nam: “Mẹ tôi luôn nhịn miệng cho chồng con, một hôm sau bữa cơm chúng tôi ăn xong, bà lấy chén cơm và chan nước trà vô để ăn vì hết thức ăn, tôi thấy thế, tuổi trẻ non dại nên hỏi bà: “Mẹ ăn cơm với gì vậy?” bà không trả lời vào câu hỏi của tôi, nhưng nói: “Người ta ăn để mà sống, chứ đâu sống để mà ăn!”. Cha Chung tiếp: “Từ ngày di cư vào Nam, gia đình bà Cố sống và lớn lên tại Giáo Xứ Bình Thái, hằng ngày bà đẩy chiếc xe xếp đầy rau trái ra chợ bán hàng để nuôi con, khi Việt Cộng chiếm Miền Nam, bà Cố ngoài việc nuôi 9 đứa con ăn học còn phải tất tưởi đi thăm nuôi ông Cố trong trại tù Việt Cộng, tuy vậy dù nhọc lòng, bận rộn, vất vả vẫn không quên đến những sinh hoạt của Giáo Xứ, sinh họat trong Hội Bác Ái. Vì lòng quả cảm, nhân ái, hy sinh cho chồng con và lòng mến Chúa yêu người, ông bà Cố đã gặt hái được hoa quả thơm ngọt trên trần thế do Chúa gửi đến: Trong gia đình có 2 linh mục và 2 sơ dâng mình phục vụ Chúa và tha nhân là cha Giuse Bùi Lam Sơn, Trưởng Nam, hiện là Chánh Xứ St. Louis The King, AZ; cha Anthony Bùi Quang Đại, Út Nam, hiện phục vụ tại Giáo Xứ La Quinta, Cali. Sơ Maria Bùi Thị Kim Tuyến, Trưởng Nữ, hiện là Bề Trên Dòng Mến Thánh Giá Phát Diệm Gò Vấp, phục vụ tại Tu Viện Đền Thánh Mẹ La Vang Las Vegas, sơ Têrêsa Bùi Thị Kim Hiên, Út Nữ, Dòng Thánh Phaolô. Ngoài 2 cha, 2 sơ, và 5 người con, ông bà Cố còn thêm các con tinh thần do lời giáo huấn, chỉ dạy đường lành và quy phục về thêm các con thiêng liêng như: A/c Trang Sĩ Văn, Cali, A/c Đức & Lâm, A/c Thanh & Mai, A/c Hoàng & Xuân, Las Vegas.

Đúng là cây lành sinh trái ngọt xum xuê. Khi ông bà Cố đau nặng phải nằm tại chỗ, các con đã săn sóc ông bà Cố với đầy tràn tình thương mà hiếm các gia đình ở Mỹ có được. Ông Cố bị bệnh ung thư phổi, bác sĩ cho về nhà nằm chờ chết, bác sĩ nói chỉ sống được trong vòng 6 tháng, nhưng các con cái đã cống hiến cho cha mẹ với trọn cả tình thương, lên non, xuống đèo tìm mọi thứ cây lá thuốc hiếm quí, thuốc Nam, thuốc Bắc, sâm, yến, nhung…để cố kéo dài tuổi thọ của ông bà Cố và ông Cố đã sống thêm được mấy năm sau, cũng như bà Cố cũng được kéo dài mấy năm tại nhà mà gia đình nhất định để ở nhà săn sóc chứ không đưa vào “Nursing home” như thói thường các gia đình sống tại Mỹ.

Ôi tấm lòng hiếu thảo của những người con thật tuyệt vời, đã kéo dài tuổi thọ của cha mẹ để đáp đền phụng dưỡng bù cho những năm tháng nhọc nhằn của đấng sinh thành, nên Chúa cũng thương nhận lời.

Tôi còn nhớ khi ông Cố Bùi Huy Lãm đang đau nặng, cha Đại còn đang là thầy, học trong Đại Chủng Viện, một lần đến thăm ông Cố cùng cha Sáng Lập Giuse Nguyễn Đức Trọng để xức dầu cho ông Cố, niềm ước ao của ông Cố là được thấy cậu con út là thầy Đại được chịu chức trước khi ông nhắm mắt, và Chúa đã nhận lời, thánh lễ truyền chức Thầy Phó Tế đã được thực hiện tại ngay Đền Thánh Mẹ La Vang do Đức Cha Gerald R. Barnes, Địa Phận Bernardino từ Cali qua chủ tế thánh lễ truyền chức, vì lý do ông Cố không thể đi xa được, ông Cố lúc đó phải ngồi xe lăn, thở bằng oxyzen để cố gắng tham dự thánh lễ truyền chức của cậu út nam Lm. Anthony Bùi Quang Đại.

Trong lời chia sẻ thật cảm động của cha Mai Thành Chung: “Bà Cố Têrêsa và mẹ tôi khi còn sinh thời, cũng từng vất vả, bươm trải với những phiên chợ sớm chiều, để lo cho gia đình, đối với bà Cố, sống để nhìn cảnh gia đình chia ly, phân tán khi biến cố đau thương 1975 xảy đến cho mọi gia đình Việt Nam. Bà Cố đã đau lòng đưa chồng con vượt biển nhiều lần, đến khi cuối đời đang khi đau bệnh, cũng lại đau lòng đưa tiễn ông Cố, ngưởi bạn đời thân yêu của mình, người đồng hành…đi vào lòng đất mẹ. 80 năm bương trài, hôm nay bà Cố đã giã từ quán trọ trần gian để về cùng Thiên Chúa. Hôm nay bà Cố đã thắt lưng, cầm đèn sáng trong tay sẵn sàng chờ đón Chúa đến (Mt:24,44). Ngài tiếp, cái cõi thế nhân sinh, và dẫn chứng qua câu thơ của Nguyễn Công Trứ: “Nhân sinh từ cổ thuy vô tử”, từ cổ chí kim ai mà không chết. Cái chết sớm muộn gì cũng đến, thân phận con người có sinh thì có tử. Chết không phải là ngõ cụt, nhưng là cánh cửa dẫn vào cuộc sống mới, nơi đó không còn đau đớn thể xác, không còn thù hận ghen ghét, không còn lo lắng buồn phiền, bà Cố đã: “Vĩnh biệt mọi người, tôi ra đi lần cuối, không bao giờ trở lại. Hẹn nhau trên Nước Trời!”.

Đến đây cha Chung đưa ra một câu nói tục ngữ ví von của người thổ dân Mỹ da đỏ Cherokee: “Khi sinh ra bạn cất tiếng khóc, thì mọi người vui cười. Hãy sống làm sao để khi bạn qua đời, mọi người khóc than, còn bạn thì cười”. Thật thế, từ khi chúng ta cất tiếng khóc chào đời cho đến khi chúng ta nhắm mắt xuôi tay là một cuộc hành trình…gắn liền với “Sinh-Lão-Bệnh-Tử”, ta phải hiểu chân lý muôn đời mà Chúa Giêsu đã để lại trong kho tàng Phúc Âm: “Chết là một cuộc vượt qua, là ngưỡng cửa dẫn vào cuộc sống mới”. Cuộc sống của chúng ta được ví như cuộc lữ hành của dân Do Thái đi về đất hứa. Bởi thế, bắt đầu từ tiếng khóc chào đời cho đến khi nằm xuống, chính là cuộc lữ hành đi về nhà Cha trên Trời. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng đưa ra cảm nhận sâu sắc trong bài hát: “Hát Cho Một Người Nằm Xuống” : “Anh nằm xuống sau một lần đã đến đây, đã vui chơi trong cuộc đời này…”. Đúng vậy, tất cả chúng ta sau một lần đã đến đây, vẫy vùng trên cuộc đời này, trên quán trọ trần gian, rồi chúng ta đều tới ngày nằm xuống, nhắm mắt xuôi tay.

Hôm nay mọi người trong gia tộc gia đình nhà hiếu: Con cái, cháu chắt người thân có tiếc thương, than khóc, nhưng như tục ngữ người thổ dân Mỹ: Bà Cố đã mãn nguyện mỉm cười, tôi đã chạy xong cuộc đua trần thế. Tôi đã hoàn tất cuộc đời và sẵn sàng đi vào lòng đất mẹ với chồng con tiên tổ. Chúa Giêsu Kitô cũng đã nằm xuống, cũng đã tham dự trong hành trình với con người trong thế gian này, nhưng cái chết của Người chính là niềm hy vọng của chúng ta, bởi vì Người đã sống lại để chúng ta được sống lại theo Người. Hôm nay bà Cố Têrêsa đã nằm xuống, nhưng đối với đức tin của người Kitô hữu, chúng ta tin vào Đức Kitô Phục Sinh thì: “Sự sống thay đổi chứ không mất đi”, cũng như hạt lúa mì phải vùi vào lòng đất để có thể sinh hoa kết trái. Bà Cố đã thanh thản nhắm mắt, mỉm cười với con cháu vì đã hoàn tất cuộc hành trình, và cuộc hành trình này đã chuẩn bị trong suốt thời gian hơn 80 năm qua để chờ ngày tái sinh trong Đức Giêsu Kitô.

Với cuộc sống hiện nay, bao biến cố dồn dập xảy đến, thiên tai, động đất, bão tố, chiến tranh, khủng bố xảy ra khắp nơi nhất là vùng Trung Đông và Phi Châu. Trận bão Haiyan tại Philippines quét sạch cả thành phố Taloban, sức gió lên đến 235 km/h. số người chết lên tới trên 6 ngàn người, trận bão này cũng quét ngang qua Việt Nam các tỉnh Miền Trung, hàng bao ngàn nhà cửa cư dân bị nước lụt làm cuốn trôi, hoa màu thất thoát. Trong di chúc của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolồ Đệ II, chắc nhiều người đã được đọc lời ngài trăn trối nhắn nhủ: “Các con thân mến, hiện nay các con đang sống trong thời đại đầy gian nguy và thử thách. Các con hãy cố gắng kiên tâm vững tin vào Lời Chúa. Chính Chúa Giêsu đã hiện ra, nhờ cha thông báo cho các con những sứ điệp: Các con hãy cầu khẩn Thiên Chúa các con, giải trừ nguy nan trong thế giới sắp sụp đổ này. Các con thân mến, khi cha ra đi cũng chính là lúc những biến cố thảm họa sẽ đổ xuống thế giới này: Chiến tranh ngày càng lan rộng, động đất khắp nơi, các cuộc tai nạn lớn sẽ xảy ra tại các nước lớn như Nhật Bản, Trung Quốc, Philippines. Các con là người cha tin yêu nhất, là những người con thuộc dòng dõi Davit. Các con hãy kêu xin cùng Thiên Chúa bằng cách các con đọc kinh cầu nguyện…”

Qua di chúc của Đức Thánh Cha Gioan Phaolồ Đệ II, chúng ta thấy rõ hai nước là Nhật Bản và Philippines đã có tai nạn lớn xảy ra, riêng Trung Quốc thì chưa (Wait and see). Để kết thúc bài: “Dấu Chỉ” này, xin trích đọan Lời Chúa theo Thánh Sử Mathêu Tông Đồ: “Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào giờ nào”.

Kết thúc thánh lễ, cha Giuse Bùi Lam Sơn, Trưởng Nam, đọc lời tiễn đưa sau thánh lễ, với nghi thức phó dâng và từ biệt, xông hương lần cuối, sau đó ca đoàn La Vang hát bài: “Chúa Là Mục Tử” của Nguyễn Duy Vi: “…Chúa ơi, sướng vui trong tay Chúa, người dẫn con đi, đi giữa suối mát, cỏ xanh con thiếu gì…”. Quan tài bà Cố từ từ được đẩy đi ra khỏi nhà thờ với nhiều tiếng bật khóc thương tiếc, nhiều cặp mắt đỏ hoe tuy giữ cho không bật thành tiếng khóc nhưng đã dàn dụa với ngấn lệ nhẹ lăn trên gò má. Vĩnh biệt bà Cố./.

Mùa Vọng năm 2013
Phan Văn Sỹ hèn mọn