ĐỘI HẬU CẦN LA VANG LAS VEGAS 2013


Trở về nhà sau một tuần bận việc cho đội quân La Vang...hình như đôi chân đă không còn biết nghe lời, cái lưng biểu tình, cổ họng muốn la làng phản đối và đôi tay mang những vết thương từ chiến trường La Vang.... Ôi tội nghiệp cho kiếp làm lính hậu cần...

Đó là chỉ nói tới những người như chúng tôi tham gia vào những ngày cuối...chưa nói tới những người như chiến sỹ Thời, Chiến, chú Sỹ, Hà, Huân, Ziao, Quang, Đài, Đức, những cô Yến, Mơ, Thanh, MaiLê và nhiều nhiều nữa...như anh Chiến chẳng hạn...ngày đầu...thứ sáu...có nói...anh còn hiểu và trả lời...những ngày cuối...tui hỏi anh...tui tự trả lời...vì anh bước...đẩy...kéo...như một zombie (xác chết biết đi) ...

Như anh Quang...vẫn còn hăng hái...dzui dzẻ nói...có khó...có anh Quang...nhưng ngày Chúa Nhật...thì anh năn nỉ...làm ơn...đừng gọi anh Quang...vì...anh Quang hết xí quách dzồi...

Như gia đình, bạn bè anh chị nuôi Hổ Thúy từ bên đất nước Hawaii xa xôi cũng đầu quân vào đội hậu cần nhà lá...đồng vợ đồng chồng...tát biển Đông cũng cạn...nên sau một đêm...một ngày...một buổi sáng...đánh vật...sáu nồi phở to tướng...no lòng cho hơn 2,500 quân sỹ trước khi ra trận...và làm những người khó tính nhất...xoa bụng và thở phào...sướng thiệt!

Như chị nuôi Hằng (Thời)...lội bộ hàng cây số lấy ngựa sắt...vượt đường trường...hái trộm những quả cà phê từ nước bạn...rang...xay...pha...và đem về những chai cà phê Lee đậm đặc...để cho những anh chị em...ngáp vặt...chích những mũi caffeine giữa ngày...

Như chị nuôi Thúy (Hổ)và chị Phước ...với thân hình khiêm tốn chiều cao...những bếp rửa là cho người dư thước tấc...chị đã đánh vật hơn 1,200 lbs xương bò, hơn 1,000 lbs nạm để toàn quân có những tô phở ngọt ngào sạch sẽ...còn chưa nói tới công anh Hổ và cháu...lội rừng băng suối để gánh về hơn 600 gallons nước ngọt cho nồi nước phở. Rồi không ngừng ở đó, tỉ tê với chị...tối mai Thứ Bảy...đánh trận xong...chắc rất là mệt...mình nấu bún bò Huế ủy lạo anh chị em nhen...dễ thương hết sức...chị và anh Hổ...nấu một nồi bún bò chính hiệu con cào cào... làm cho chúng tui dzui dzẻ tiếp sức cho ngày hôm sau đánh tiếp!

Có những chị nuôi như Hà Bắc Kỳ nho nhỏ, Thu (Quý), chị nuôi Hằng (Thời) vừa phải làm lính kiểng...vừa phải làm lính hậu cần nhà lá và nhà ngói...vừa phải làm lính nô lệ...vì bị lính nhí chúng tôi sai mất dép....tệ hơn nữa...như chị nuôi Tuyết... đứt dép luôn…như chị nuôi Thảo sai lính thợ Tân …canh tủ lạnh “walk in” để nó không có quyền biểu tình bất tử. Chị nuôi Tuyết lại rủ rê thêm những người bạn hỗ trợ đội quân nào là táo, cam, chuối cho mát lòng quân sỹ. Cả năm không có chuyện tầm phào với bà con bên nước CA nên nhân dịp đánh trận này lại ca một bài ca con cá sống vì nước.. dù em ở xa… bận việc nhà … vậy thì hãy hỗ trợ cho đoàn quân ta rau thơm húng quế để quân ta đỡ nhớ quê hương nhe em….Bài ca con cá mủi lòng thế nào tui không biết … nhưng cô em họ không chỉ gởi những gì chị nuôi Tuyết xin…ra bãi rẫy … hái trụi tất cả rau rúng có thể … vạn dặm đường trường … gởi sang kịp ngày cho chúng tui phục vụ. Vậy mà chưa đủ cho chị nuôi Bắc Kỳ rốn của tui…sau bữa ăn chiều Thứ Sáu … ngồi nhìn ba quân ăn phở thỏa thuê … chị nuôi Bắc Kỳ cầm lòng hổng đậu … lại nhủ với tui … em ơi … ngày mai quân ta … buổi chiều có trái cây tráng miệng … nhưng buổi trưa không có gì hết … vậy thì mình nấu chè được không? Sức tui thì có hạn nhưng lòng tui thì hay đi lạc … nên nghe cái giọng bắc Kỳ của chị rắc réo bên tai … tui cũng phải viết thư thống thiết gởi gấp về nhà cho bà mẹ 78 tuổi của tui, cho phép tui “chà đồ nhôm…chôm đồ Homeless … nào là đường, đậu xanh, bột báng, vani, nhưng vẫn không đủ … nên chị nuôi Hương tội nghiệp hai đứa điên, ủng hộ nhưng kèm một câu giọng Huế đặc ri …tụi bay làm chi thì làm... chủ tướng la là tau không biết gì hết… trời ơi … vậy là tui… tới luôn bác tài … chủ tướng không biết tui cho biết luôn… bổn phận mờ … hihihi…có thế mới có dịp cho em nuôi Nhi hò …chè đậu xanh mát … ăn hết tiểu đường đây! Chè không ngon….nhưng lòng lính hậu cần thì ngọt… phá lệ … và những mong chủ tướng và quân sĩ tha thứ cho chúng em nhờ.

Anh nuôi Khiêm, Michael, Tuyên...đánh vật hơn 10 nồi cơm…2000 lbs gạo và nấu nhiều lần cho quân ta no lòng.

Như anh nuôi Chiến, Thái, Hòa, Sánh, Đức, Hùng, Phát (Lệ)…quằn người dưới những cái nồi mà một con bò có thể lọt thỏm vào trong đó...để nấu...những nồi canh rau ngọt cho mát lòng chiến sỹ...những chảo kho thịt ram to tướng mà chúng tôi vừa ăn...vừa hít hà...vì cay tiêu...xua tan đủ cái lạnh ở rừng núi "xôn xao" Las Vegas Tháng 10...

Như những chị "cô" nuôi Hương (mẹ Tiên), Tâm, Út (mẹ Hằng/Thời) đã 65...78...tuổi đời...vẫn tham gia...đồng lòng...xúc, vác, đỡ, bới, múc, chuyền tay những đĩa cơm, khay mì để tiếp sức chiến sỹ về với Mẹ La Vang. Như em nuôi Quốc … trốn anh Quang … dọn rác nam roi … đầu quân gia đình hậu cần nhà lá … và rủ rê gia đình ruồi của em tới tham gia luôn … cũng may … gia đình ruồi không đông … anh Quang và các em thiếu nhi … không cho cơ hội … nên chúng tôi trục xuất gia đình ruồi không tiếc thương.

Có những em nuôi mới đầu quân năm nay...vì trẻ...nên sức dẻo dai...vào ngày cuối...vẫn có thể hồn nhiên...thoải mái..."đội quân hậu cần nhà lá mình vui quá, năm tới em sẽ tới nữa"...thật may...có những em như thế nên những chị nuôi già cả như tui...hy vọng sẽ về vườn vào thời gian gần nhất. Và còn nhiều nữa...nhiều anh nuôi...chị nuôi...mà tôi đã không tường trình ra hết...đã làm cho quân hậu cần nhà lá chúng tui thiệt đoàn kết…..thiệt dzui để làm việc... thiệt khản cổ để mời gọi... thiệt mất ngủ để làm tất cả những điều không thể...trở thành có thể..

Càng không thể quên … đội quân nhí Thiếu Nhi Thánh Thể dưới làn roi da của trưởng Cường, các em đã làm cho bãi chiến trường trước và sau khi ăn thật là đã mắt.

Vẫn may và không may... May vì cuộc chiến này chỉ xảy ra một lần mỗi năm nhưng không may...vì làm con dân La Vang nên phải nghe lời chủ tướng hô hào phóng dao, quơ đũa, khua xoong, phun lửa...mà không có cái quyền dân chủ biểu quyết hay không nhưng chỉ có biết cúi đầu tuân lệnh…cấp trên.

Và để rồi … thêm một năm … lính hậu cần nhà lá... tui vẫn đầu quân vì dzui, vì được trốn xem lễ, vì không phải đương đầu trước chủ tướng nên dép vẫn còn nguyên … người xưa vẫn nói … gần vua như gần cọp mà lị.

Tin tui đi … lính hậu cần chúng tui dzui lắm … mong sẽ rồi nhiều anh chị nuôi tình nguyện đầu quân cho năm tới vì chủ tướng đã có ngày giờ ấn định rồi. Hậu cần nhà lá muôn năm …. muôn năm … muôn năm ….

Tường trình từ đội quân hậu cần nhà lá Mẹ La Vang
Tiana Thu ghi nhanh.